PHAN QUỐC VIỆT – NGƯỜI LÁI ĐÒ CHỞ NHỮNG ƯỚC MƠ

PHAN QUỐC VIỆT – NGƯỜI LÁI ĐÒ CHỞ NHỮNG ƯỚC MƠ

- in BẠN, Tổng hợp
213
0

“Lời thầy dạy vẫn theo tôi “Con cứ đam mê, cứ cống hiến rồi mọi thành công sẽ đến. Khi ta sống đúng với sứ mệnh, với lẽ sống của mình, thành công, hạnh phúc tự nó sẽ đến, sẽ đến rất nhiều, và rất nhanh. Hãy cứ đam mê rồi sẽ có tất cả.”

phan-quoc-viet
T.S Phan Quốc Việt – Chủ tịch HĐQT Tâm Việt Group

“Khi bạn sẵn sàng, người thầy sẽ xuất hiện…”

Tôi còn nhớ, lần đầu tiên tôi biết đến thầy vào những ngày hè năm 2011, tình cờ nhìn thấy hình ảnh thầy tại chương trình “Đường đến thành công”. Thật may mắn, bởi tôi là người nghiện phim và âm nhạc mỗi khi bật TV. Có một điều gì đó, đã giữ tôi lại trên chương trình mà thực tế tôi chưa xem bao giờ cả. Có một điều mà tại thời điểm đó tôi không biết, khoảnh khắc mà tôi quyết định dừng lại tại chương trình này lại là một trong những bước ngoặt lớn của cuộc đời tôi. Có thể là vì tôi đã đọc rất nhiều sách về thành công kể từ năm 2008 đến mức 2 chữ thành công được ám thị vào tiềm thức, nên thấy chữ “Đường đến thành công”, tôi đã quyết định dừng lại và tò mò về một điều mới mẻ trong cuộc sống của mình. Cũng có thể, tôi lỡ bắt được một vài câu nói rất tuyệt vời của thầy giống như một câu nói nào đó mà tôi đã từng đọc được trong cuốn sách “Think and Grow Rich”.  À, cũng có thể vào năm đấy trong đầu tôi xuất hiện mong muốn tham gia cuộc thi “Cầu Vồng” nên tôi đã dừng lại để học hỏi một điều gì đó từ anh MC Hạnh Phúc chăng.

Tôi là người hoài niệm. Nhưng thành thật mà nói, hầu hết những ký ức đến với tôi vào những năm tháng tuổi học trò đều không rõ ràng cho lắm. Chắc tuổi trẻ của tôi quá mơ mộng, nên nhiều điều xảy ra thực tế không còn rõ ràng nữa. Dù sao đi chăng nữa, tôi tin rằng, việc biết đến thầy, việc được trở thành học trò của thầy ngay khi còn trẻ là một nhân duyên giữa 2 thầy trò chúng tôi, là một may mắn và hạnh phúc của đời tôi.

Tôi không giỏi viết lách, cũng chẳng phải chuyên văn, thi thố cũng chưa bao giờ đạt điểm cao. Nhưng từ hôm qua tới bây giờ, không hiểu tại sao, chỉ biết là tôi muốn viết về thầy. Một người thầy tuyệt vời, một con người vĩ đại, một ngọn lửa bùng cháy đam mê với khát vọng  “Làm Tâm người Việt sáng hơn – Nâng Tầm người Việt cao hơn.”

duong-duy-bach-khoi-nghiep
Người thầy ngược đời

Sau gần 2 năm, kể từ ngày vô tình biết đến thầy Việt Tròn. Ngay khi đặt chân đến Hà Nội, gần 5 tháng lùng sục khắp nơi để gặp được con người này, tôi đã có được điều mình muốn. Sau gần 2 năm tìm kiếm. Vào những ngày đầu năm 2013 tôi được thầy nhận dẫn dắt, tôi được trở thành học trò của thầy. Tôi tìm thấy Người thầy của tôi.

Chính xác thì, trong gần 5 tháng tìm kiếm đấy, tôi đã xem đi xem lại hầu hết những video, những bài chia sẻ của thầy trên Youtube. Có video nào, tôi xem video đấy. Xem hết rồi, lại xem lại. Nhiều nhất có lẽ là chương trình đường đến thành công. Không nhớ chính xác. Chắc khoảng 50 lần. Tầm đấy! Điều quan trọng nhất đó là, từ 2 năm trước đó, tôi đã biết, mình phải học từ con người này. Mình phải trở thành học trò của “ông Việt Tròn”. Tôi luôn tin tưởng như vậy.

Những ngày đầu, 2 thầy trò chẳng nói chuyện nhiều với nhau. Một phần vì một đứa trẻ, tôi ngại giao tiếp. Tôi chưa bao giờ là một người giao tiếp tốt trước đó. Tất nhiên, dưới sự dẫn dắt và đào tạo của thầy, bây giờ tôi đã khác biệt quá xa. Tôi đang muốn nói về những ngày đầu năm 2013. Một phần vì tôi là một đứa trẻ, một phần vì phong cách “cụt ngủn” và nhanh gọn của thầy. Nhiều lúc tôi không biết bắt đầu từ đâu, nhiều lúc tôi chẳng biết phải nói gì với thầy. Dù rằng để gặp thầy với tôi không hề khó, tôi có nhiều cơ hội để nói chuyện, để học từ thầy nhiều hơn bất kỳ ai.

Lúc đấy tôi mới thấm thía điều thầy dạy “Khó nhất là đặt câu hỏi! Đặt câu hỏi đúng còn khó hơn!”

Về cơ bản, tôi chẳng có gì nhiều vào những ngày đầu khởi nghiệp. Dù tôi đã khởi nghiệp trước đó rất lâu. Nhưng. Không nhiều tiền. Không nhiều kỹ năng. Không nhiều mối quan hệ. Tại đây, Thầy nói gì. Tôi làm nấy.

Ngày mới đến, tôi ngu ngơ. Thầy hỏi “Hoài bão của cậu là gì?”. Chưa từng có ai hỏi vậy cả. Tôi run lên, tôi chợt nhận ra mình chưa bao giờ có hoài bão rõ ràng cả. Giật mình, trả lời giống như bao người “Em muốn trở nên giàu có, muốn làm chủ công ty, muốn trở thành diễn giả giống như thầy”.  Ít ra, mình cũng đã có ước mơ và nghĩ lớn. Tôi nghĩ vậy. Cho đến khi, thầy dạy tôi, “Hoài” là liên tục, mãi mãi, “Bão” là mạnh mẽ như vũ bão. Hoài bão là một khát vọng thường trực liên tục, mạnh mẽ như vũ bão. Hoài bão là cái thứ mà con đam mê, khao khát đạt được nó, bất chấp tất cả, không bao giờ từ bỏ.” Thầy dạy tôi viết lại từng mục tiêu, ước mơ trong cuộc đời mình một cách rõ ràng, cụ thể, đầy cảm xúc. Lần đầu tiên trong đời, tôi cầm trên tay bước tranh cuộc đời, cầm trên tay “Hoài bão” của mình. Tôi vẫn giữ nó đến tận ngày nay, sau 3 năm. Những bài học quan trọng đầu tiên của một thanh niên khởi nghiệp 18 tuổi. Nếu không có thời khắc này, có thể bây giờ tôi vẫn khởi nghiệp “cù bơ cù bất” như gần 1 năm trước đó.

Nhờ có những ngày tháng đó, mục tiêu và hoài bão của tôi ngày nay rõ ràng, cụ thể và khả thi hơn bao giờ hết. Có một điều tuyệt vời đó là hầu hết những mục tiêu tôi nói ra với thầy ngày nào. Đến nay, tôi đã giữ lời hứa được tất cả. Những mục tiêu vẫn đang trên hành trình trở thành sự thật, tôi vẫn đi đúng hướng.

Tôi học được từ thầy sự đam mê, quyết liệt, tấm lòng yêu thương vì sứ mệnh phụng sự “Làm Tâm người Việt sáng hơn, nâng TẦM người Việt cao hơn”. Chính vì thế, khi thành lập công ty đầu tiên, tôi viết nên giá trị cốt lõi của mình là “Bay cao cùng những giấc mơ Việt – Chung tay nâng TẦM thế hệ trẻ Việt”. Chính là Fly Việt Nam ngày nay như nhiều bạn đã biết. Có người nói với tôi rằng “Thầy nào trò nấy”. Có thể.

Nếu đã từng tham gia bất kỳ một chương trình nào đó của thầy Việt Tròn. Bạn sẽ nghe thấy người ta gọi thầy tôi là “Việt Tròn không qua loa”. Thầy tôi đã 3 tuổi 21 lần. Sân khấu 1.000 người cũng không chịu dùng Micro, vẫn không chịu “qua loa”. Phải chơi tay không mới chịu. Tôi mới 3 tuổi 7 lần. Nên sân khấu 1.000 người, 500 người, tạm thời vẫn phải “qua loa”. Hơn 3 năm qua, vẫn phải học thầy.

3 tuổi 21 lần, ăn đứt 3 tuổi 7 lần. Nhiều lúc đứng sân khấu từ sáng đến tận đêm. Mệt lử. Tôi vẫn hay nói đùa với những học trò của mình. “Không hiểu ông Việt nhà tớ làm gì mà khỏe kinh”. Tuổi 21, tôi chưa có nhiều thành tựu giống như thầy. Nhìn lại, thấy đam mê, sự quyết liệt của mình vẫn chưa ăn thua. Ít nhất, thầy thắng một thanh niên tuổi 20 khoản “không qua loa”.

Có lẽ đam mê chém gió, tình yêu thương đã giúp thầy trở nên tuyệt vời đến thế. Tôi nghĩ vậy. Câu hỏi chính xác, mấy hôm nữa gặp lại, tôi sẽ hỏi thầy.

Về cơ bản, những gì tôi có ngày hôm nay. Tất nhiên nguyên nhân chính là từ tôi. Nhưng người đặt nền tảng cho tất cả những điều đấy, ngoài mẹ tôi ra, chính là thầy Việt Tròn và Tâm Việt. Tôi trưởng thành từ đây. Tôi trưởng thành cùng thầy. Tôi trưởng thành dưới sự dẫn dắt của thầy và những anh chị Tâm Việt. Tôi học được những điều cơ bản nhất để thành công từ thầy, tôi học tất cả mọi thứ cơ bản nhất. Từ thuyết trình, giao tiếp, lắng nghe, quản lý thời gian, làm việc đội nhóm… Thầy bảo học gì. Tôi học nấy. Và bây giờ, nếu bạn hỏi tôi nên bắt đầu từ đâu. Câu trả lời, hãy bắt đầu từ đích và khởi động bằng những điều cơ bản nhất. Lời khuyên này là dành cho những bạn trẻ, do nhân duyên nào đó với tôi hay nhân duyên nào đó với thầy Việt Tròn tình cờ đọc được mấy dòng tâm sự của tôi.

Thầy dạy tôi những điều đơn giản nhất để trở thành một người tốt. Trở thành người có ích. Những giá trị theo tôi suốt cả hành trình. Thầy dạy muốn hái tiền thì phải hiến tài trước. Để hưởng thụ thì cần phụng sự. Ta cho đời thì trời sẽ cho ta. Thầy dạy tôi phải hết mình để sống. Lẽ sống của ta đó là giúp người khác tìm ra lẽ sống của mình.

Tôi vẫn thường đến để nghe thầy chia sẻ. Nếu như xếp được lịch, tôi đều tham gia. Bởi với tôi, Phan Quốc Việt là một người thầy đặc biệt và tuyệt vời trong cuộc đời tôi. Tôi luôn muốn học hỏi nhiều hơn từ thầy tôi. Với thầy, tôi vẫn luôn là một cậu học trò nhỏ 3 tuổi.

duong-duy-bach-khoi-nghiep
Lần đầu đứng chung sân khấu cùng thầy Việt Tròn

Gần đây, tôi cũng gặp thầy nhiều hơn. Tôi mời thầy diễn thuyết cùng mình. Tôi muốn được đứng chung sân khấu cùng người đã thắp lên ngọn lửa đam mê phi thường trong tôi. Mỗi lần tôi yêu cầu, thầy đều hết mình giúp đỡ. Thầy chưa bao giờ đòi hỏi điều gì ở những học trò như tôi cả. Có lẽ phần thưởng lớn nhất mà tôi có thể dành cho thầy đó là trở nên thành công hơn, giúp đỡ và phụng sự cho đời nhiều hơn.

Nhờ có thầy, tôi trưởng thành hơn. Cậu thanh niên khởi nghiệp 3 năm về trước đã lớn hơn, kỹ năng tốt hơn, nhiều trải nghiệm hơn, nhiều mối quan hệ hơn, cũng… nhiều tiền hơn.

Dù chặng đường phía trước có đưa tôi về đâu, trên hành trình đó luôn thấp thoáng hình ảnh của “ông Việt Tròn”, người thầy lớn trong đời tôi. Tôi mãi biết ơn và kính trọng thầy…

Tôi sẽ không bao giờ ngừng học hỏi, bởi tôi còn nhớ lời thầy dạy “Tu thân, Tề gia, Trị Quốc, Bình thiên hạ”. Lâu nay tôi chưa tu thân, mà cứ muốn bình thiên hạ thôi. Bài học về Đạo – Đức – Tính – Cách của thầy dẫn lối tôi đi. Tôi luôn vững niềm tin. Bởi tôi biết rằng, trên hành trình này, luôn có bước chân của thầy tôi – người lái đò chở những ước mơ của chúng tôi. Người đã khoác chiếc ba lô màu xám lên vai và truyền nguồn cảm hứng để tôi tiến về phía trước.

Nhờ có thầy tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc…

Nhờ có thầy tôi sẽ luôn đam mê và tràn đầy nhiệt huyết…

Nhờ có thầy tôi sẽ luôn yêu thương và chia sẻ…

Lời thầy dạy vẫn theo tôi “Con cứ đam mê, cứ cống hiến rồi mọi thành công sẽ đến. Khi ta sống đúng với sứ mệnh, với lẽ sống của mình, thành công, hạnh phúc tự nó sẽ đến, sẽ đến rất nhiều, và rất nhanh. Hãy cứ đam mê rồi sẽ có tất cả.”

duong-duy-bach-khoi-nghiep
Hai thầy trò trong một lần gặp lại.

~ Học trò nhỏ của thầy – Dương Duy Bách

duong-duy-bach

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may also like

Sự thật về lớp học Eagle Camp đa cấp của Luật sư Phạm Thành Long

Chào bạn tôi là Dương Duy Bách và