KHỞI NGHIỆP… GỬI NHỮNG ĐỨA EM TÔI…

KHỞI NGHIỆP… GỬI NHỮNG ĐỨA EM TÔI…

Gửi những đứa em tôi…

Nếu mai là ngày cuối cùng của cuộc đời, thì hôm nay bem còn muốn khởi nghiệp không? Nếu câu trả lời là có thì em sinh ra chính để chúng ta chiến đấu cùng nhau trên hành trình khởi nghiệp.

Nếu đã dấn thân vào con đường khởi nghiệp ở tuổi 20, tại một đất nước có quá nhiều trở ngại và khó khăn như Việt Nam, em cần phải chuẩn bị một tinh thần vững chãi để đối mặt với những khó khăn khổng lồ ở phía trước.

Chúng ta chẳng có gì cả, chúng ta đều xuất thân từ miền quê. Chúng ta chỉ có chung một hoài bão, một trái tim đầy nhiệt huyết và những người anh em chiến đấu cùng nhau. Như vậy đã đủ để khởi nghiệp? Nếu câu trả lời vẫn là “Có”, đã đến lúc để chúng ta bắt đầu viết nên giấc mơ của mình.

Điều đáng buồn nhất của đời người là sống mà không thể để lại những điều tuyệt vời cho đời, không thể kể cho con cháu và thế hệ kế tiếp những chiến tích huy hoàng, những giá trị mà ta đã cống hiến…

Chỉ cần là việc chúng ta yêu thích, đam mê, không vi phạm đạo đức, pháp luật, thì cứ thoải mái làm thật tốt, rồi xem kết quả sẽ ra sao? Đừng ý để những lời thuyết giáo sáo rỗng, hãy tự bước đi trên con đường của mình. Người khác khi không làm được điều gì đó, họ cũng sẽ nói với em rằng em không thể. Đừng để những tiếng ồn ào trong quan điểm của người khác nhấn chìm tiếng nói của bản thân.

 

Cuộc đời của chúng ta quá ngắn để phải sống theo ý của người khác.

 

Nếu Steve Jobs nghe theo người khác, chúng ta đã chẳng có Apple, nếu Bill Gates nghe theo người khác, chúng ta liệu có được dùng Microsoft, nếu anh em nhà Wright nghe theo người khác, liệu chúng ta phải chờ đến bao giờ để có thể chạm tới những đám mây?

Nếu chúng ta sống theo người khác, liệu chúng ta có thể tiến lên, chúng ta có thể thực hiện được ước mơ của mình?

Ước mơ, hoài bão của em, chỉ em mới thấu hiểu, không phải bất kỳ ai khác. Nếu em không tự xây ước mơ của mình, ai sẽ xây nó? Nếu em không tự viết nên câu chuyện của mình, em sẽ để ai viết nó?

 

Nếu không phải là chúng ta, liệu ai có thể làm điều đó?

 

Làm thuê luôn dễ hơn, tất nhiên rồi. Học Đại Học, cầm lấy cái bằng rồi đi xin việc, đó là con đường hàng triệu, hàng tỷ người đều làm được. Còn chúng ta muốn khác biệt.

Một khi khởi nghiệp, chắc chắn chúng ta sẽ rơi vào một cuộc chiến gian khổ lâu dài, một mình đối chọi với mọi khó khăn. Làm việc không có ngày nghỉ, mỗi ngày làm việc 12 – 14 giờ phấn đấu, chịu đựng đủ mọi áp lực, dằn vặt, sợ hãi.

Tất nhiên, một khi thành công, cảm giác thu hoạch về vật chất và tinh thần mà ta có được lại là thứ mà nếu làm công ăn lương sẽ chẳng bao giờ đạt đến.

Em đã chuẩn bị thâm lý nếm trải những vị đắng trong vài tháng, thậm chí là vài năm tới? Em đã sẵn sàng nếm trải những giày vò mà những tiền bối đi trước đã chịu đựng, những áp lực mà họ phải gánh?

 

Nếu câu trả lời một lần nữa là có, chúng ta còn chờ gì nữa?

 

Chúng ta không thể kéo dài sinh mạng, nhưng khởi nghiệp giúp ta khơi thêm chiều sâu và chiều rộng của cuộc sống.

Trước 20 tuổi, chúng ta đi học, Sau tuổi 50 thì sức lực và tinh thần sa sút, 30 năm ở giữa là ăn chơi, ngủ nghỉ, thời gian làm việc rất ít, liệu em có muốn để lại những giá trị đẹp nhất cho nhân loại, cho đất nước, cho gia đình?

 

Nếu câu trả lời là có, đừng do dự được mất, muốn làm gì hãy làm ngay đi!

 

Thứ mất đi chỉ là thoát khỏi phạm vi và con người nhỏ bé, thứ thu về được là cả bầu trời đang chờ đợi ta. Chúng ta là những chú đại bàng sải cánh khắp bầu trời, chưa bao giờ ta chịu chấp nhận sống như một chú gàn con nhỏ bé để số phận nằm trong tay người khác.

 

47% doanh nghiệp ở thung lũng Silicon được sáng lập bởi những doanh nhân tuổi 20.

 

Khởi nghiệp là cuộc sống đầy sức sống, thức khuya, dậy sớm, tăng ca là chuyện thường. Càng hành động sớm, sức khỏe, tinh thần và thể xác càng nhạy bén, thời gian thực hiện được công việc càng nhiều.

Khởi nghiệp là một cuộc sống mà chẳng còn ai che chở em, chẳng ai quan tâm đến em, mà ngược lại em phải quan tâm đến người khác,trải qua bao nhiêu khổ sở, cũng phải mạnh mẽ bước qua, trời đổ sập thì chúng ta cùng gánh.

 

Nếu ta có thất bại, thì sao? Đứng dậy và làm lại, chẳng sao hết!

 

Và em thân yêu, để anh nói với em điều này:

Nếu không phải chúng ta thì là ai?

Nếu không phải bây giờ, thì là bao giờ?

Cùng nhau, chúng ta có thể làm được tất cả!

 

Đằng nào cũng tốn một lần để sống, sao ta không sống cho huy hoàng?

 

– Dương Duy Bách, Hà Nội 15h15′ ngày 29/08/2015 gửi những đứa em… –

 

duong-duy-bach

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may also like

Sự thật về lớp học Eagle Camp đa cấp của Luật sư Phạm Thành Long

Chào bạn tôi là Dương Duy Bách và