Bố mẹ ơi, con rất muốn nói

Bố mẹ ơi, con rất muốn nói

- in NHỮNG CHUYẾN ĐI, Tổng hợp
338
0
Những đứa con không được sinh ra thật đau khổ và oan khiên. Nhưng chúng có tâm rất từ bi – tha thứ cho tất cả các bậc sinh thành.
Những đứa bé không được chào đời. Mỗi ngày có bao nhiêu đứa trẻ không may mắn như thế này! Người lớn chúng ta thiếu kiềm chế, không biết quản lý bản thân, sống phóng túng và để rồi bao sinh linh vĩnh viễn không thành người. Tội lỗi lắm bạn ơi!

 

Tôi đi công tác TP HCM. Được biết ở chùa Phước Huệ, thành phố Bảo Lộc, tỉnh Lâm đồng tổ chức Đại trai đàn cầu siêu giải oan bạt độ cho các vong linh thai nhi chẩn tế âm linh cô hồn nguyện cầu quốc thái dân an, tôi lập tức lên đường. Phần vì tò mò, phần vì muốn trực tiếp tham gia vào chương trình lớn và ý nghĩa kéo dài 2 ngày ngay trong mùa Vu lan Báo hiếu này.

Đập vào mắt tôi là những áp phích treo trong khuôn viên chùa với tâm sự của những em bé không được sinh ra. Những đứa bé bị cha mẹ bỏ đi ở các lứa tuổi khác nhau, từ 1 vài tháng đến thậm chí 5-7 tháng. Những đứa trẻ không may mắn được sinh ra làm người.

Trước đây, tôi chỉ biết đến nghĩa trang đồng nhi ở Nha Trang. Nay đến đây mới biết rằng có biết bao nghĩa trang như vậy. Ở rất nhiều tỉnh và thành phố trên cả nước: Đồng Nai, Pleiku, Nam Định, Đắc Nông…

Và tôi cũng giật mình khi biết tại nghĩa trang dành cho các bé chưa kịp chào đời ở tỉnh miền núi Pleiku lên đến con số 10.000 trẻ. Còn nghĩa trang đồng nhi Hương Hồ, Hương Trà, Thừa Thiên – Huế từ ngày thành lập đến nay chôn cất gần 42.000 sinh linh. Một con số làm tôi giật thót mình và ngẩn ngơ suy nghĩ!

Hiện nay chưa có con số chính thức về số ca phá thai trong cả nước. Tuy nhiên, trước khi viết bài này tôi được một người bạn làm bác sĩ tại một bệnh viện lớn tại Hà Nội cung cấp thông tin: riêng tạo bệnh viện anh, con số nạo hút thai cũng lên đến 10.000 ca một năm. Lại thêm một con số 10.000 biết nói nữa.

Tôi được đọc và nhìn thấy những con người nhân đạo làm một việc phước đức khó tin – đi lượm những thai nhi bị bỏ đi về chôn. Đó là những nhóm người hay cá nhân đơn lẻ. Đó là những thành niên hay những người lớn tuổi. Đó là cả những cụ già đã gần đất xa trời.

Tôi như lặng người đi khi dừng trước tấm áp phích và bức ảnh cụ Phạm Thị Cường 73 tuổi lang thang đi khắp nơi để nhặt những thai nhi bị bỏ rơi về chôn tại nghĩa trang xã Nghĩa Thắng, huyện Nghĩa Hưng, Nam Định. Tôi như nghe thấy tiếng nấc của bà: “Các con chưa kịp chào đời đã phải trả giá cho những kẻ sinh thành nên các con. Bà thắp nén hương thơm mong các con được an nghỉ”.

Nhiều ngày trước khi diễn ra lễ cầu siêu đặc biệt này, các bậc cha mẹ từng phá thai, ít nhất một lần bỏ đi giọt máu của mình, đến chùa để kê khai. Sư thầy Thích Thái Thuận, trụ trì chùa Diệu Huệ nói với tôi rằng sư gặp biết bao người cha người mẹ như vậy.

Sư nói với họ rằng, các con đến đồn công an là phải khai hết tội lỗi, nay trước Tam Bảo phải nói thật. Nói thật ra để còn làm lễ cầu siêu”. Nhà chùa cũng viết sớ và biển tên cho từng hương linh nhỏ để các bậc sinh thành mang vào làm lễ cầu siêu trong 2 ngày 7 và 8/7 (âm lịch).

Bạn có thể không tin nhưng có những người cha người mẹ đã phá thai đến 12-14 lần. Kỷ lục về việc bỏ những đứa con chưa kịp ra đời thuộc về một phụ nữ với 18 lần. Mười tám đứa con không được sinh ra! Chỉ khi bạn được tiếp xúc với những người mẹ này bạn mới hiểu được nỗi lòng của họ. Đau xót lắm! Ân hận lắm!

Nguyên nhân dẫn đến những đứa trẻ không được chào đời rất nhiều. Nguyên nhân chính là sự lỡ làng trong quan hệ nam nữ. Những thai nhi bị bỏ một cách vội vàng và nhiều trường hợp được cho vào túi ni lông và vứt đi. Nhiều trường hơp thai nhi nằm trong thùng rác!

Trên tay tôi lúc này là tập giấy nhỏ mang tên Những lá thư không gửi do nhà chùa và những ai tâm huyết phát cho các phật tử. Có lẽ mong muốn của nhà chùa và các phật tử nơi đây là gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về đạo đức và lối sống. Họ mong cho các bạn trẻ hiểu biết về tác hại của việc phá thai, để nam nữ thanh niên giảm bớt những sai lầm dáng tiếc.

Có đọc mới hiểu được nỗi lòng của nhưng em bé không được chào đời. Mà bạn chỉ cần nghe mục lục thôi có lẽ cũng muốn rơi nước mắt rồi: Xin mẹ để cho con được sinh; Lời cầu xin của con; Qua nghĩa trang đồng nhi; Lời con trong bụng mẹ; Tiếng kêu cứu của 1 thai nhi; Vì sao phá thai là một tội lỗi không thế tha thứ; Xin cha mẹ an lòng, con không trách; Nhật ký của bé không bao giờ chào đời, …

4

Những đứa bé không được chào đời. Mỗi ngày có bao nhiêu đứa trẻ không may mắn như thế này! Người lớn chúng ta thiếu kiềm chế, không biết quản lý bản thân, sống phóng túng và để rồi bao sinh linh vĩnh viễn không thành người. Tội lỗi lắm bạn ơi!

Thay vì lời kết và thay cho lời tâm sự của các sinh linh này, tôi xin chép ra đây những dòng của tác giả Hàn Lệ Thu: “Con run rẩy.. van xin trong bụng mẹ

Đừng bắt con mất tiếng khóc chào đời

Ngày lại ngày… hồi hộp… Mẹ, Ba ơi

Suy nghĩ cho kỹ: cho con quyền được sống….”

Và một câu khác ở 1 bài khác:

…Con lạnh quá! Mong chờ nhang sưởi ấm

Cho hồn con và tất cả bạn bè

Con tha thứ, thương Ba Mẹ nhiều lắm!

Nhạc thiên thần, đồng tấu Mẹ Ba nghe…”

Những đứa con không được sinh ra thật đau khổ và oan khiên. Nhưng chúng có tâm rất từ bi – tha thứ tất cả cho các bậc sinh thành. Gõ đến đây tôi như nghe vang vọng giọng của các bé :”Bố mẹ ơi con rất muốn nói rằng con tha thứ cho bố mẹ. Con yêu quý bố mẹ và mong bố mẹ và các cô chú đừng sai lầm thêm nữa”.

2 ngày cầu siêu cho các vong linh thai nhi thật ý nghĩa. Tôi biết rằng rất nhiều trong số các con đã được siêu sinh. Ngoài chùa Phước Huệ ra, còn nhiều chùa khác cũng đã và đang làm lễ cầu siêu mà. Mùa Vu Lan đang bên mỗi chúng ta.

Và tôi nguyện rằng, mỗi chúng ta tập biết giữ giới, tập sống trong yêu thương. Rằng nếu chẳng may chúng ta có phạm giới, dù lớn hay nhỏ mà biết sám hối thì sẽ thấy thanh thản và bình an. Hơn thế nữa, mỗi chúng ta cần tuyên truyền và chia sẻ để mọi người quanh ta sống tốt hơn, thiện hơn. Mỗi ngày.

duong-duy-bach

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may also like

Sự thật về lớp học Eagle Camp đa cấp của Luật sư Phạm Thành Long

Chào bạn tôi là Dương Duy Bách và