VÌ TÔI DÁM LÀM THỨ MÀ NGƯỜI KHÁC KHÔNG DÁM LÀM

VÌ TÔI DÁM LÀM THỨ MÀ NGƯỜI KHÁC KHÔNG DÁM LÀM

- in NHỮNG CHUYẾN ĐI, Tổng hợp
315
0

Nhiều người tò mò về con đường khởi nghiệp của tôi, nhiều bạn trẻ đến gặp tôi để xin lời khuyên về con đường của họ. Hàng ngày tôi vẫn nhận được nhiều câu hỏi kiểu như “Bí quyết thành công của bạn là gì?”, “Tại sao chỉ trong 2 tháng, anh lại có những thay đổi kinh ngạc đến như vậy?”, “Bạn có thể cho mình lời khuyên trên con đường khởi nghiệp không?”.

Mỗi lần có ai đó hỏi tôi những câu tương tự như vậy, tôi chẳng biết nên trả lời như thế nào để phù hợp với những gì mà họ đang mong đợi. Đơn giản, nếu bạn cần một lời khuyên về khởi nghiệp, nếu bạn cần biết bí quyết nào có thể giúp bạn thành công, hãy lên Google. Có quá nhiều doanh nhân khởi nghiệp thành công hơn tôi, có quá nhiều người nổi tiếng hơn tôi, có rất nhiều diễn giả, rất nhiều tác giả viết về những nguyên tắc Thành Công. Bạn có thể tìm được những bí quyết thành công ở mọi nơi, cầm trên tay một ít tiền, lên Đinh Lễ, bạn đã có thể mang về cả một “kho bí quyết” thành công rồi. Bạn cũng có thể tham gia những khóa học, hội thảo nói về thành công, truyền động lực để tìm kiếm những bí quyết thành công. Đấy cũng là toàn bộ cách mà tôi “tìm kiếm” bí quyết thành công suốt mấy năm nay.

Ngày hôm nay, vào ngày đầu tiên của năm mới, cũng như mọi năm, tôi vẫn ngồi ở chùa, dành trọn vẹn cái Tết để phụng sự chúng sinh. Có một chàng thanh niên đến gặp tôi, cậu ta biết tôi từ facebook, cùng quê và kém tôi 1 tuổi. Cậu ta xin phép được trò chuyện cùng tôi 5 phút và chỉ hỏi tôi một câu duy nhất “Anh có thể cho em biết bí quyết để anh có được kết quả như bây giờ là gì không ạ?”. Chàng thanh niên trạc tuổi tôi có đôi mắt rất sáng, chứa đựng hoài bão và ước mơ của tuổi trẻ, khát vọng tỏa ra từ đôi mắt cậu ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc… thanh niên quê tôi cần hơn những con người như vậy.

Thay vì trả lời cậu ta, tôi nhâm nhi tiếp một chén trà xanh của thầy tôi, trong một buổi chiều thanh bình tại chùa và kể cho cậu ấy nghe một câu chuyện “Tôi dám làm thứ nhiều thằng khác không dám làm”.

Tôi đặt chân đến Hà Nội vào những ngày cuối năm 2012 sau khi kết thúc kỳ thi Đại Học, với một niềm hy vọng rằng cuộc đời tôi có thể thay đổi khi tôi đã trở thành sinh viên. Cái không khí ở Hà Nội, tôi rất thích cái không khí này. Tôi ngồi trên xe taxi, ngồi nghĩ về cuộc sống sinh viên tuyệt đẹp mà tôi vẫn được nghe kể về nó, tôi ngồi nghĩ rằng chắc là người yêu của mình tại Hà Nội sẽ rất xinh, tôi đặt mục tiêu có học bổng du học… và nhiều thứ khác. Tôi nghe kể nhiều về Hà Nội, tôi được biết rất nhiều người đã thành công từ môi trường này, tôi mong rằng một ngày không xa mình sẽ trở thành một phần của những câu chuyện đó.

Chỉ một vài tuần sau, tôi thực sự vỡ mộng với những ước mơ trải đầy hoa hồng này, cuộc đời thực không giống như những lời kể. Những ước mơ, mục tiêu và hoài bão của tôi sẽ không tự nhiên mà tới. Không mấy lâu sau, tôi bỏ Đại Học, tôi biết rằng những thứ mà tôi mong muốn, những hoài bão của tôi, tôi sẽ không thể học được những điều này tại nơi đây. Trường Đại Học không có thứ mà tôi đang tìm kiếm. Tôi bước ra cuộc sống mới, tự lập, tôi không xin tiền của mẹ nữa, họ hàng cũng chẳng đủ giàu để giúp đỡ tôi. Kể từ giây phút này, tôi phải thực sự bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời của riêng tôi, tôi cần phải tự mình viết nên câu chuyện này, tôi phải tự tay vẽ nên ước mơ của tôi. Sự thay đổi chóng mặt khiến tôi trở nên tiều tụy, khó khăn hơn nhiều, tôi đã mắc hàng đống nợ, tôi không cho phép mình tiếp tục xin tiền của mẹ. Tôi bị sốc trước những vòng quay của cuộc sống, cuộc sống của một người đi làm, của một doanh nhân hối hả, dồn dập làm tôi choáng váng. Tôi chỉ có thể bám vào hoài bão của mình để tiếp tục tiến lên. Tôi tìm đến những người thầy, những triệu phú, những diễn giả và xin phép được học từ họ, tôi lao vào đi làm, tự lập để kiếm sống. Tôi bỏ học Đại Học chỉ vì tôi không phù hợp với môi trường này, không có nghĩa là tôi không yêu việc học. Tôi vẫn tiếp tục học hỏi mỗi ngày, mọi lúc, mọi nơi tôi đều nỗ lực học hỏi. Tôi học từ những doanh nhân, diễn giả người Việt, tôi cũng học cả những người nước ngoài. Tôi ngưỡng mộ họ, và tôi biết một ngày không xa tôi cũng sẽ đứng tại vị trí mà họ đang đứng.

2013 sẽ là một năm không bao giờ quên với tôi, tôi làm từ công ty này sang công ty khác, cùng đội nhóm này tới đội nhóm khác. Rất nhiều người đã đến và đi trong cuộc đời tôi. Có những thời điểm tưởng chừng như gục ngã, thực sự đã có nhiều lúc tôi muốn quay trở về Nghệ An, về với ngôi nhà của tôi, về với chùa tôi. Tôi sợ hãi trước những sự thật ở trước mặt, sợ hãi khi mỗi sáng tỉnh dậy có một đống nợ đang treo lơ lửng trên đầu tôi, sợ hãi khi tôi biết rằng, có lẽ sắp có thêm những người đồng đội bỏ lại tôi trên hành trình này. Có thể tôi sẽ phải bước tiếp một mình. Tôi đã ngồi một mình, sợ hãi trong một góc nhà, cảm giác trống rỗng bao trùm khắp căn phòng. Ngày hôm qua đã vừa có ai đó bước ra khỏi cuộc đời tôi. Chúng tôi đã cùng nhau chiến đấu, cùng nhau cam kết, cùng nhau vẽ nên những mục tiêu chung, chúng tôi gọi nhau là anh em, và rồi hôm nay họ đã không còn đi chung với tôi trên con đường này nữa. 2013, có những lúc tôi rực cháy với những thành tích không tưởng của mình, đã có những lúc tôi được vinh danh là “Ngôi sao kim cương”, đã có lúc tôi dẫn đầu trong những cuộc đua về doanh số, đã có lúc tôi dẫn dắt đội nhóm hàng trăm người, cũng đã có những lúc tôi yếu đuối đến nhu nhược, có lúc tôi đã đứng trên bờ vực của sự gục ngã. Nhưng còn đó ước mơ, còn đó hoài bão của tôi, tôi sẽ không bao giờ bị đánh bại, tôi đứng dậy và tiếp tục tiến về phía trước. Tôi biết trái tim muốn tôi đi về đâu, nó luôn dẫn dắt tôi. Mỗi lần tôi gục ngã, nó lại ghé bên tôi và nói rằng “Chỉ còn một chút nữa thôi!”… Đứng dậy và tiếp tục đi tiếp…

Tôi khép lại năm 2013 với nhiều sự thay đổi, bước sang năm 2014, tôi lại tiếp tục bước đi với những hoài bão của mình. Có nhiều người bạn mới, có nhiều đồng đội mới lại tiếp tục bước đến cuộc đời tôi. Tôi lại rong ruổi trên con đường dẫn tới ước mơ của mình. 2014, tôi có quyết định mà bạn bè tôi bảo với tôi rằng “Đừng có liều!”, tôi biết ơn họ vì họ đã lo lắng cho tôi. Nhưng tôi biết mình muốn đi đâu, tôi sẽ tiếp tục bước tiếp, tôi bước ra, bắt đầu mở công ty đầu tiên, bắt đầu một cuộc đời mới. Có nhiều khó khăn, nhiều thử thách, và tôi đã mạnh mẽ hơn tôi của trước đây rất nhiều. Tôi đặt mục tiêu lớn hơn, tôi bước đi mạnh mẽ hơn, tôi tiếp tục học hỏi nhiều hơn. Tôi đi khắp nơi này nơi khác, tìm kiếm những người giỏi nhất và học hỏi từ họ. Từ Adam Khoo, Jonathan Quek, Blair Singer, T.Harv Eker,… tôi học mọi thứ mà họ khuyên tôi. Tôi tìm kiếm sự trợ giúp từ những người thầy, những người đồng đội của tôi. Tôi nắm mọi cơ hội đi qua trước mắt mình một cách quyết đoán. Tôi đã vấp ngã nhiều lần, chẳng sao cả, đứng dậy và đi tiếp thôi. Kể cả có gục ngã, thì tôi vẫn tự hào rằng mình đã làm mọi thứ có thể để theo đuổi ước mơ của mình. Tôi tự tin vô cùng trên hành trình này, cho tới những ngày cuối tháng 10, tôi giật mình khi biết rằng số tiền mình đang nợ lên tới hàng trăm triệu đồng. Tôi rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần, tôi bị sốc khi nhận ra rằng, số tiền kiếm được đã bốc hơi khỏi tay của tôi. Rõ ràng tôi đã kiếm được rất nhiều tiền, và bây giờ nhìn lại, tôi đang bị mắc nợ. Các chủ nợ lần lượt kéo nhau đến “hỏi thăm tôi”, dù họ chẳng phải xã hội đen, nhưng mỗi cuộc điện thoại của họ đủ khiến tôi giật mình.

Tôi đã dành phần lớn số tiền mình kiếm được để ăn chơi, chúng tôi hát Karao-ke trong nhiều đêm, chúng tôi tiệc tùng cùng nhau trong nhiều ngày, cafe mỗi ngày 4-5 lần như là một thói quen. Tôi nhanh chóng đốt sạch đống tiền mà tôi kiếm được, may mắn thay tôi cũng dành phần lớn số tiền đã kiếm được để đầu tư đi học. Đây chắc chắn là số tiền được sử dụng thông minh nhất từ trước đến nay của tôi. Thật may mắn vì đam mê học hỏi đã giữ ước mơ của tôi ở lại. Những ngày cuối tháng 11, tình cờ biết đến khóa học IRON TEAM trên Internet, tôi yêu nó từ lần đầu tiên. Tôi nhắn tin cho Trainer của khóa học là thầy tôi, anh Dũng Hitech, tôi bảo với anh rằng, tôi không còn đủ tiền mặt, anh có thể cho phép tôi bán khóa học này để kiếm tiền đi học không. Anh Dũng vui vẻ nhận lời, và tôi bắt đầu bán IRON TEAM. Rất nhiều người muốn đi học khóa học này, họ không có đủ can đảm để làm thứ mà tôi đã làm. Họ muốn nhiều thứ giống tôi, nhưng họ sợ hãi khi bắt đầu những thứ mà tôi đã làm. IRON TEAM như một ngọn gió, thổi bùng ngọn lửa con người tôi. Tôi bắt đầu với chương trình đào tạo đầu tiên của mình, ngày 21/12/2014 là một sự kiện trọng đại của đời tôi, tôi bước chân vào sự nghiệp chia sẻ. Nhưng nếu chỉ như vậy thì câu chuyện chẳng có gì thú vị cả, cái mà tôi muốn chia sẻ với bạn đó là 21 ngày trước. Vào 23h30′ của cái đêm mà tôi trở về từ IRON TEAM, tôi nói với thằng bạn thân nhất của tôi rằng “Ngày 21/12 này tao muốn tổ chức một khóa học!” và bị nó trút một gáo nước lạnh vào mục tiêu của tôi, năng lượng quá lớn khiến tôi chẳng nhớ nó đã nói gì với tôi vào đêm đó, tôi chẳng quan tâm mấy. Tôi chỉ biết rằng 21/12 tôi cần tổ chức khóa học đầu tiên của mình, thế thôi. Tôi bắt đầu “chiêu sinh” từ facebook và bán khóa học của mình, thằng diễn giả 94, lần đầu tiên chia sẻ, bán khóa học của mình với giá gần nửa triệu, chắc nhiều người sẽ cười vào mặt tôi. Chẳng sao cả, ngày 21/12 tôi vẫn có 32 học viên. Mãi tới tận 6 ngày trước khi khóa học diễn ra, tôi mới nghĩ ra cho khóa học của mình một cái tên “Quyền lực chiến binh”, tôi thích cái tên này. Tới tận 2 ngày trước khi khóa học diễn ra, tôi mới hoàn thiện nội dung cho nó. Thật thú vị, thật mạo hiểm, tôi bán thứ mà tôi vẫn chưa biết nó là cái gì. Và vẫn có 32 con người đặt niềm tin vào tôi. Tôi biết ơn và yêu họ vô cùng. Tôi chỉ biết rằng tôi có mục tiêu tổ chức khóa học đầu tiên, tôi không quan tâm tới việc sẽ có bao nhiêu khó khăn đang chờ đợi tôi, tôi không quan tâm có bao nhiêu người sẽ phản đối và cười vào mặt tôi. Mục tiêu của tôi, tôi cần thực hiện nó. Thế thôi!

Nếu có ai đó hỏi tôi, làm sao để tôi có được thành quả như bây giờ, câu trả lời chỉ có một mà thôi “Vì tôi dám làm thứ mà những thằng khác không dám làm.”

Sau ngày 21/12 một loạt chương trình của tôi ra đời, tôi đứng chung sân khấu cùng những triệu phú, tôi tỏa sáng tại sân khấu của riêng tôi. Tôi muốn thứ 5 tuần sau có một chương trình thì tôi sẽ làm mọi cách có thể để đạt được nó, tôi muốn khóa học này sẽ có 1000 người tham gia, tôi sẽ làm mọi cách để đạt được nó, tôi muốn đứng chung sân khấu với thầy tôi, tôi sẽ làm mọi cách để đạt được nó. Tất cả những thứ cản đường tôi ở phía trước, tôi sẽ nhắm mắt lại và đá nó bay sang một bên, dù đó là bất kỳ điều gì, đừng cản tôi. Hãy để tôi đến với ước mơ của mình.

Dù rằng toàn bộ thu nhập của tôi đến từ nghề chia sẻ, tôi sẽ dành tất cả số tiền đó để làm từ thiện. Tôi vẫn tiếp tục cống hiến và chia sẻ giá trị của mình, tôi vẫn bước tiếp, giá khóa học của tôi sẽ rất cao, vì đấy là giá trị của Dương Duy Bách. Nếu bạn tin giá trị của mình rất lớn, đừng cho phép ai hạ giá trị của bạn. Tôi châm ngòi cho khát vọng khẳng định giá trị của một thế hệ mới.

Tôi dám làm thứ mà nhiều người khác không dám làm, vì chính vì vậy, tôi có được nhiều thứ mà họ mong muốn nhưng chẳng bao giờ có được.

Đôi khi, bạn phải có đủ can đảm để bỏ đi những việc không thực sự cần thiết. Đây là sự đánh đổi giữa cái lợi trước mắt và thành quả về sau. Và đó chính là yếu tố làm nên sự khác biệt giữa kẻ thất bại và người thành công.

Tôi lấy điện thoại, bật lên bài hát “You can win if you want“, và tận hưởng từng giai điệu cùng anh bạn tôi. Hoài bão, ước mơ của tôi lại rõ ràng hơn bao giờ hết, tôi hạnh phúc khi có ai đó nhìn vào tôi và nói rằng “Bởi vì có bạn, tôi đã không bỏ cuộc!”.

Tôi chào anh bạn trẻ cùng quê, hạnh phúc vì câu chuyện đã thắp lên niềm tin cho chàng trai này. Chàng trai của đất Nghệ An. Trong trái tim tôi trào dâng một niềm tin, tôi và những người bạn của mình sẽ cùng chung tay làm rạng danh quê hương xứ Nghệ, chung tay đưa Việt Nam trở thành đất nước giàu có, hạnh phúc bậc nhất của thế giới.

Giai điệu “You can want if you want” vẫn văng vẳng bên tai. Nếu bạn muốn, bạn có thể chiến thằng. Bây giờ, hoặc không bao giờ.

~ Dương Duy Bách – Nghệ An, 22h mùng 1 Tết Ất Mùi 2015.

duong-duy-bach
Những người bạn của tôi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may also like

Sự thật về lớp học Eagle Camp đa cấp của Luật sư Phạm Thành Long

Chào bạn tôi là Dương Duy Bách và